Thành công không đến trước chông gai
Trong thời đại bùng nổ thông tin hiện nay, người dân có thể tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin hết sức đa chiều, đa dạng. Ngày xưa, đọc được thông tin gì mang tính chất “gợn gợn” một tí trên báo là bàn nhau cả ngày. Nhưng giờ đọc thấy một thông tin gì đó trái chiều nhưng có thể chỉ 5 phút sau là chúng ta lại thấy có thông tin còn trái chiều hơn như thế, một chuyên gia nhận xét. Câu chuyện mà chuyên gia này muốn đề cập chính là tính chất phong phú, đa dạng, nhiều chiều của thông tin hiện nay.
Báo chí là cầu nối chuyển tải chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước đến với người dân
Công bằng mà nói, trước đây việc truyền tải thông tin có phần dễ hơn, thuận chiều hơn vì chỉ có “chúng ta với chúng ta” nên nói với nhau sẽ dễ hơn. Còn trong môi trường thông tin đa chiều, toàn diện không những trong nước và quốc tế, không chỉ có thông tin thuận chiều mà cả trái chiều hiện nay, việc làm sao có được những thông tin chính xác, định hướng được cho người dân, truyền tải được cho người dân những chính sách đúng để mọi người hiểu và ủng hộ khó khăn hơn nhiều.
Xét trong bối cảnh đó, hoạt động của các cơ quan báo chí trong thời gian qua rõ ràng về cơ bản đã giúp định hướng được dư luận, truyền tải được các chính sách của Đảng, Nhà nước, Chính phủ và các cơ quan quản lý tới người dân.
Tuy nhiên, mỗi chủ trương, chính sách được đưa ra, sẽ phải có bước đi, có lộ trình thực hiện. Trong quá trình ấy, tất sẽ gặp phải gian nan, chông gai, vất vả và những dư luận cả đồng tình hay không đồng tình. Khó có chính sách nào thỏa mãn được tất cả và chỉ có duy ý chí mới tin rằng một chính sách vừa ban hành sẽ thành công ngay tức khắc.
Như vậy, để đi đến thành công, đến được đích cuối cùng thì những giai đoạn đầu sẽ vô cùng khó khăn, vô cùng khổ ải. Trong giai đoạn đầu đó thậm chí có thể có người nhận xét chính sách này chưa đúng; chủ trương kia là sai… tức là sẽ có rất nhiều ý kiến, bình luận đa chiều. Điều đó cũng có nghĩa, một chính sách ấy dù có đúng đến mấy mà không làm cho dân tin, không làm cho xã hội tin thì cũng không đi vào được cuộc sống, nhất là chính sách tiền tệ (CSTT).
Sở dĩ nói vậy vì CSTT vừa có ý nghĩa lâu dài nhưng lại vừa có ý nghĩa hết sức thiết thực. Nhiều chính sách khác, ví dụ như chính sách phát triển mấy nghìn héc ta rừng ở vùng này; phát triển mấy khu công nghiệp ở tỉnh kia có lẽ phải 10 năm sau mới thấy chính sách đó đúng hay sai. Bởi, 10 năm sau chúng ta mới thấy có rừng hay không có rừng; 10 năm sau mới thấy phát triển các khu công nghiệp ấy là thực sự hiệu quả hay không hiệu quả.
CSTT lại rất khác, chính sách đưa ra ngày hôm nay sẽ được phản ánh trong cuộc sống ngay từ lúc chúng ta đang nói đến và cho đến cả nhiều năm sau. Thế nên hai mặt của CSTT là tính thời sự (ngắn hạn) rất cao nhưng tính định hướng (trung dài hạn) cũng rất lớn. Do vậy, đòi hỏi phải làm sao để cho người dân tin - không phải 10 năm sau mới tin - mà tin ngay từ những bước đi đầu tiên trong việc thực hiện chính sách đó.
Nhìn lại để bước tiếp
Có lẽ lấy chính sách về vàng để dễ hình dung. Hiện trước việc giá vàng trong nước chênh với thế giới đến mấy triệu đồng/lượng, nhiều ý kiến tỏ ý nghi ngờ về các chính sách quản lý thị trường vàng và lớn tiếng yêu cầu NHNN nhanh chóng can thiệp.
Thế nhưng nếu nhìn sâu xa hơn, toàn cục hơn sẽ thấy mục tiêu ổn định thị trường quan trọng hơn nhiều việc chỉ chạy theo để can thiệp về giá. Mục tiêu của chúng ta đã thay đổi, không phải chỉ dừng lại là giữ chênh lệch giá vàng ở mức bao nhiêu mà lớn hơn là ổn định thị trường vàng. Khi thị trường thực sự ổn định thì chênh lệch giá cũng chắc chắn sẽ thu hẹp, trong khi ảnh hưởng của thị trường này đến các thị trường khác, đặc biệt là ngoại hối sẽ được giảm thiểu.
Nhìn lại điều hành thị trường vàng thời gian qua, rõ ràng NHNN đã đạt được nhiều thành công bước đầu. Không còn tái diễn cảnh những cơn sốt vàng, đầu cơ làm giá, người dân nháo nhác đổ xô đi mua vàng… Điều đó cho thấy, lựa chọn chính sách đã đúng và các cơ quan báo chí cũng đã đóng vai trò rất quan trọng giúp chính sách ấy đi vào cuộc sống, giúp cho người dân thấy được kết quả, thấy được tính chất đúng đắn của chính sách cho dù chưa chắc nó đã thỏa mãn được mọi nhu cầu và mong muốn của tất cả mọi người.
Chặng đường phía trước dù còn rất nhiều khó khăn, thách thức nhưng có lẽ cũng sẽ thuận lợi lớn hơn trước đây. Vì sao vậy? Người ta vẫn nói, vạn sự khởi đầu nan. Bắt đầu triển khai trong thực tế một chính sách, một chủ trương bao giờ cũng khó khăn. Nhưng khi đã “khởi” rồi, đi được một chặng rồi và thấy đâu đó ở “cuối đường hầm” đã le lói lên ánh sáng, điều đó có nghĩa là chúng ta đã đi đúng đường. Đấy cũng chính là cơ sở quan trọng để chúng ta vững tin bước tiếp.
Quan trọng hơn, khi chúng ta đã nhìn thấy hướng đi như vậy đúng rồi thì giờ chỉ là cùng nhau làm sao đi trên con đường mình đã vạch ra, quán triệt, tổ chức thực hiện để đi được nhanh nhất, hiệu quả nhất tới đích… Tất nhiên trong cuộc sống, chúng ta không chỉ sống bằng thực tại mà còn cần sống bằng niềm tin, bằng kỳ vọng. Khi nhìn thấy niềm tin, “cảm” được và “sờ mó” được vào niềm tin ấy thì người ta mới tin. Và có tin như vậy thì mọi người mới vững bước tiến lên, vượt qua thử thách chông gai, hướng tới những thành công và những thành quả tốt đẹp mới.
Đỗ Phạm